Đẹp không anh giữa màu xanh cây trái
Em dịu dàng như con gái miền Tây
Nụ cười tươi chẳng vướng vẻ u hoài
Em hạnh phúc vì tình yêu anh đó.
Nhớ nghe anh hỡi người yêu muôn thuở
Đừng bao giờ lên phố bỏ sông quê
Thấy đèn hoa mà quên ánh trăng thề
Em sẽ buồn, sẽ khóc nhiều lắm đấy.
Mặc dòng đời sóng gió luôn đưa đẩy
Em dặn lòng chẳng run rẩy mảy may
Đợi anh về sưởi ấm lại bàn tay
Cùng vun đắp đôi mình xây hạnh phúc.
Dù thời gian vẫn trôi nhanh vùn vụt
Dù đôi mình chẳng phút được gần nhau
Dòng sông quê năm tháng chẳng phai màu
Vẫn ăm ắp đợi tình yêu cập bến.
